Một đôla tám mươi bảy xu. Tất cả chỉ có thế. Và sáu mươi bảy xu trong đó là tiền lẻ. Những đồng xu lẻ dành dụm được một hai xu do mặc cả với người bán tạp hóa, cô hàng rau, bác hàng thịt. Sự mặc cả quá ư ráo riết cho đến khi người ta đỏ bừng mặt thầm trách mình bủn xỉn. Della đếm lại số tiền ấy đã ba lần. Một đôla, tám mươi bảy xu. Và mai đã là ngày lễ Noel.
Cảm xúc và rung động có thể chỉ là thoảng qua trong giây phút... Chỉ có sự chân thành và tình yêu thực sự mới là bền vững và vĩnh cửu. Một câu chuyện rất đáng để suy ngẫm...
Hà con gái út của cậu Thí. Trường Hà cạnh trường tôi. Trường tôi toàn nam. Trường Hà toàn nữ sinh đeo bảng tên viền chỉ màu : Đệ nhất tím, đệ nhị hồng, đệ tam xanh, đệ tứ đỏ, đệ ngũ vàng, đệ lục lục, đệ thất gạch.
Ở xóm tôi có một người đàn bà điên. Người đàn bà điên ấy sống một mình, nhưng không biết có ai đó vẫn thường xuyên cho bà ta tiền để sống. Điên mà biết xài tiền thì kể cũng lạ.
- Em thích anh! Đàn bà lắc lư ly rượu trong giữa những ngón tay, điềm nhiên nói. - Anh có vợ rồi! Đàn ông chạm vào cái nhẫn tay trái. - Em không quan tâm! Anh thích em không?